Cô Ba Trà - Nhan sắc say đắm lòng người và cuộc chạy trốn cuối đời vì lời đồn chơi ngãi

Trong tác phẩm điện ảnh của tài nữ Ngô Thanh Vân, Cô Ba là một nghệ nhân may áo dài truyền thống nức tiếng xứ Sài Gòn. Nhưng với Cô Ba Sài Gòn ngoài đời thật, thì cuộc đời lại không đẹp và toàn tài đến thế. Sở hữu một nhan sắc khó ai sánh kịp nhưng cuộc đời Cô Ba Sài Gòn là một chuỗi truân chuyên không ngừng với những giai thoại chưa có lời giải về bùa ngãi xung quanh cô.

Cô gái chân đất nghèo khổ tới hoa hậu không vương miện chốn Sài Thành mà tất cả đàn ông đều say đắm

Cô Ba Trà tên thật là Trần Ngọc Trà sinh năm 1906. Cô Ba Trà khi đặt chân lên đất Sài Gòn chỉ mới 16 tuổi, xuất thân từ làng quê nghèo Cần Đước (Long An). Từ khi sinh ra và lớn lên cho tới tuổi 16, Ba Trà chỉ biết đi chân trần và bắt ốc, hái rau ngoài vườn, cuộc sống cơ cực, thiếu thốn. Từ khi cha mất, Cô Ba Trà liên tục phải chịu cay đắng với những trận đòn roi khôn ngớt của mẹ. Sau đó bị bên nội hắt hủi cô Ba Trà bỏ quê lên Sài Gòn làm người giúp việc nuôi thân.

Nhưng cuộc đời của cô gái 16 tuổi không bằng phẳng trôi theo cái kiếp làm thuê làm mướn, mà lại sớm vướng vào một bi kịch cuộc đời ngay những ngày đầu đời. Những biến cố trong cuộc sống thuở thiếu thời góp phần hình thành nên tính cách của người đẹp đất Nam Kỳ sau này: Coi đời lạnh như băng.

Với nhan sắc hiếm có của mình, cô lần lượt "đốn ngã" hàng loạt những tay chơi hào hoa, giàu có bậc nhất, trong đó có cả Công tử Bạc Liêu ăn chơi khét tiếng một thời của Lục tỉnh. Trong ký ức của người miền Nam thời bấy giờ, Trần Ngọc Trà là đại mỹ nhân trăm năm có một. Với dung mạo xinh đẹp, cô Ba nhanh chóng trở thành “Hoa khôi Sài Gòn”, được mệnh danh là Étoile de Saigon (tạm dịch:Ngôi sao Sài Gòn).

Cánh báo chí, nhà văn thời ấy đã tốn biết bao nhiêu giấy mực để miêu tả vẻ đẹp của Cô Ba Trà. "Cô ấy đẹp lắm, đẹp đổ quán xiêu đình, đài các như một bà hoàng, quần áo lụa cùng màu, có quàng khăn voan mỏng, ngồi trên xe mui trần lượn trên đường phố Sài Gòn"

Vẻ đẹp đó làm mê hoặc bất cứ người đàn ông nào, bao gồm các tay chơi hào hoa khắp cả Nam Vang, Băng Cốc.

Học giả Vương Hồng Sển, người cũng từng si mê nhan sắc của Ba Trà, đã viết trong cuốn "Sài Gòn tả pí lù" rằng:

"Những ai được quen biết hay được cô hạ cố giao thiệp đều xem đó là niềm vinh dự để chứng minh đẳng cấp”… 

Cô Ba Trà – với thú vui tiêu khiển rât đàn bà

Ba Trà có một cái thú tiêu khiển rất đàn bà, đó là mê hột xoàn (kim cương), cho nên mỗi lần vua cờ bạc Sáu Ngọ hoặc Hắc bạch công tử dẫn nàng đi lên lầu của thương xá Tax (góc Nguyễn Huệ và Lê Lợi ngày nay) hoặc là tới cửa hiệu Alphana Kim Thịnh, cô nàng mặc sức chỉ dây kim cương nào trong tủ kính, thì y như rằng các tay chơi kia đều gật đầu đồng ý cái rụp, để rồi xỉa rèn rẹt những tờ giấy Cent (tờ giấy một trăm Đông Dương) ra trả mà không cần thắc mắc. 

Nhưng cô Ba Trà không dừng ở thú vui đó, cô có thú vui tiêu khiển nguy hiểm hơn rất nhiều đó là thuốc phiện.  Để rồi những chiếc nhẫn kim cương, những chiếc vòng ngọc thạch và những món trang sức đắt tiền được các tay chơi ưu ái tặng cũng đã bay theo khói thuốc.

Cuộc chạy trốn vì bị ngải hành và cái kết bi kịch cuối đời

Sau nhiều lần chơi bạc thua đậm, cô Ba Trà lại sang Xiêm để xin ngải. Ông thầy làm phép cho cô tuy không cùi nhưng lại cụt mất 10 ngón tay. Ông đưa cô đi lạy trước bàn thờ tổ, rồi thoát y múa trước bàn thờ. Sau đó, ông đưa cho cô đủ số ngải cần thiết rồi cho đệ tử đi cùng cô về Việt Nam luyện ngải.

Hàng ngày, cô Ba Trà đóng kín cửa để luyện ngải. Cô phải thoát y, ăn chay, nằm đất đủ bảy ngày bảy đêm. Mỗi đêm, ông thầy theo cô về Việt Nam bảo cô quỳ trước bàn tổ để đọc thần chú lâm râm rồi cầm nhang đang cháy vẽ bùa trước mặt cô thổi ba hồi dài.

Có lần Ba Trà thú thật với vài người tâm phúc, khi thỉnh ngải và cho ngải xâm nhập vào cơ thể, thì ông thầy ngải xứ Xiêm La đã đưa ra những điều răn đe rất nghiêm khắc rằng: Đã chuộc ngải vào thân rồi thì không được làm cho cơ thể ô uế, không được để cho đàn ông hành hạ thân xác, không được ăn uống những thứ thịt thà cấm kị, như thịt trâu, thịt rắn, thịt rùa, thịt chó. 

Và nhất là không được uống huyết tươi, không được chui qua sào quần áo, không được bước dưới những nơi mà trên đầu có chất ô uế như cầu tiêu, cầu tiểu…

Cô phát hiện ra là mỗi lần cô bị những tay đàn ông vùi dập thân thể với đủ cách theo kiểu phương Tây, thì y như rằng cô như bị một cơn bệnh gì đó hành hạ đến chết đi sống lại.

Cho nên cô lẳng lặng bỏ xứ Xiêm trở về nước, và toan tính một cách cho ổn thỏa: Cô lơi dần những mối tình thâu đêm suốt sáng để chỉ giữ lại bên cạnh những mối tình lớn, tức là những người đàn ông có thế lực và tiền của dồi dào hơn, để cung phụng cho cô tiếp tục cuộc sống. 

 Theo năm tháng, nhan sắc cô Ba qua tuổi xuân thì cũng dần nhạt phai. Những công tử, đại gia trước kia theo đuổi cũng ít dần và lảng tránh. Không có tài liệu nào nói về năm mất của bà. Nhưng có thông tin bà qua đời trong nghèo khổ và cô đơn một mình ở gầm cầu thang của một chung cư tại Sài Gòn, với tài sản chỉ là một chiếc ghế da do bố cô để lại từ xưa.

Một cuộc đời khốn khổ thuở thiếu thời, một cuộc sống như bà hoàng lúc thanh xuân và nỗi cô quạnh khốn khổ lúc xế chiều đã làm cho giai thoại cuộc đời cô Ba quá đỗi khó quên. Cô Ba Trần Ngọc Trà chính là một chứng minh rõ ràng nhất cho lời nguyền: "Hồng nhan bạc mệnh."

Nguồn: Internet

Hình ảnh: Internet

Biên tập viên: Di Di

 

 

Khai trương phú quốc